Hầu hết người Pekal là nông dân và công nhân trồng trọt trong mùa mưa, và là ngư dân trong mùa khô. Người Pekal cũng làm giáo viên, công chức nhà nước, quân nhân, công nhân xây dựng, thợ dệt giỏ, thợ làm gạch và thương nhân. Chợ truyền thống là một sự kiện văn hóa thu hút nhiều người tham gia. Các thương nhân từ các khu vực khác đến chợ mỗi tuần một lần. Người Pekal có nhiều dòng họ phân bố rải rác trong các huyện. Nếu một người mới muốn sống cùng người Pekal, họ phải nấu một bữa ăn để chia sẻ với dòng họ đã chọn, cũng như các dòng họ lân cận. Họ cũng phải hoàn thành các nghĩa vụ và trách nhiệm truyền thống của một thành viên cộng đồng Pekal. Sau đó, người đó sẽ chính thức được coi là thành viên của dòng họ và sẽ được đối xử như tất cả người Pekal khác, không phân biệt về dân tộc, tôn giáo, trình độ học vấn hay tình trạng kinh tế. Trong văn hóa Pekal, tất cả mọi người đều có quyền bình đẳng.
Khó khăn trở ngại trong việc truyền giáo: Có rất ít người theo Chúa Giê-su trong cộng đồng Pekal, và họ hiếm khi tin tưởng ai đó từ bên ngoài cộng đồng của mình. Những người Cơ Đốc giáo lân cận cần sống sao cho thu hút người Pekal đến với Chúa.
Câu Kinh Thánh để suy gẫm: "Phước thay cho người mà Chúa đã chọn và khiến đến gần, Đặng ở nơi hành-lang Chúa: Chúng tôi sẽ được no-nê vật tốt-lành của nhà Chúa, Là đền thánh của Ngài."
- Thi-thiên 65:4
Tiêu điểm để cầu nguyện:
Cầu nguyện cho nhiều người trong nhóm người này tìm thấy sự vui mừng trong Chúa.
Cầu nguyện cho Thánh Linh bày tỏ Chúa Giê-su cho các nhà lãnh đạo Pekal.
Cầu nguyện cho lòng và trí họ mở ra với Kinh Thánh và Chúa Giê-su là con đường duy nhất đến với Cha.
Cầu nguyện cho Chúa thu hút nhiều người Pekal vào vương quốc của Ngài.